hành trình tránh thịt quyển 2

Hoạ sĩ Thái Mỹ Phương, MC Phan Anh và nhiếp ảnh gia Thiên Minh đã có một ngày ý nghĩa cùng "Samsung Connect - Kết nối yêu thương" tại Trung tâm bảo trợ xã hội Điện Biên sáng 26/3. Tại chương trình, Thái Mỹ Phương đã vẽ tranh mái ấm gửi tặng các em nhỏ như một món quà kết nối yêu thương. Chương 1: Bước vào hành trình gặp gỡ mỹ nam Chuyến tàu đặc biệt R3, đây là một chuyến tàu hướng đến quốc gia R mộng mơ. Là một sinh viên ngành mỹ thuật, Kỷ Tiểu Thuần vốn luôn có niềm say mê với nghệ thuật, vừa tốt nghiệp cô mang theo bản vẽ với mong muốn 2. Biến vali thành vật dễ phân biệt. Bạn cũng nên đảm bảo hành lý của mình không bị lấy nhầm. Sau đây là một vài cách để giúp bạn phân biệt được hành lý của mình: dán nhãn và ghi tên lên nó bằng màu mực sáng, mua một dây đeo hành lý hay tự làm bằng những sợi dây ruybăng sáng màu và sử dụng băng keo. Flower and Snake II 2005 - Hoa và Rắn 2 (Aya Sugimoto, Ken'ichi Endô, Fujiko) Tooyama là một nhà phê bình nghệ thuật lớn tuổi nên gần như bất lực trước nhu cầu của cô vợ trẻ đẹp tràn đầy nhựa sống, Shizuko. Ngày kia, Shizuko phải sang Paris để đánh giá công việc kinh doanh của Ikegami, một người đỡ đầu cho nghệ thuật địa phương. Bộ tranh gồm 32 bức, chia 2 quyển thượng, hạ và được lưu hành ở Nhật Bản. Quyển thượng có dòng lạc khoản đề chữ "Cô Vân xử sĩ". Đây là tên hiệu mà vua Nguyên Nhân Tông đã ban tặng cho họa gia Vương Chấn Bằng (1280? - 1329?). Điểm đáng nói ở đây là giữa tựa đề tranh và nội dung tranh trong toàn bộ sách này có nhiều điểm mâu thuẫn nhau. Comment Faire Des Rencontres Sur Badoo. Truyện Hành Trình Tránh Thịt của tác giả Tương Linh Cổ Sắt thuộc thể loại NP, hệ thống, mau xuyên, H. Nhạc Hải Sanh từ trong mơ màng tỉnh dậy, mắt còn chưa mở to đã thấy hạ thân một mảnh khác thường. Nhạc Hải Sanh hai mươi tư tuổi vẫn là một nữ nhân đơn thuần, hoàn cảnh trong sạch, chưa từng bước chân vào quán bar, hộp đêm nửa bước, cô cùng Lý Hành nói chuyện yêu đương hơn hai năm. Nhạc Hải Sanh cùng Lý Hành qua lại hơn hai năm, kích tình ban đầu đã sớm phai nhạt. Họ là trái ngang của tình yêu. Giữa họ sẽ tiếp diễn như thế nào. Mời các bạn cùng đón đọc truyện nhé. Beta Duy Uyên“Lâm Dực đã bị công lược*, hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, mức độ 2/7.” *công lược chiếm đóngThời điểm trong đầu vang lên âm thanh của hệ thống, Nhạc Hải Sanh đã lâm vào hôn mê. Sau khi tỉnh dậy cô phát hiện ga giường đã được đổi mới, thân thể cũng được tắm rửa sạch sẽ, trong lòng cô không khỏi lo rằng cô vì muốn trở lại thế giới thực nên mới lựa chọn hoan ái cùng các nhân vật trong truyện, bất quá Lâm Dực là một người đàn ông tốt, vừa dịu dàng lai chăm sóc, trên đời còn có nam nhân nào tốt hơn hắn?Đồng hồ báo thức điểm hai giờ chiều. Nhạc Hải Sanh có chút đói bụng, cơm tối qua còn chưa ăn đã phải trải qua vận động kịch liệt vài lần, hiện tại cô có thể ăn hết ba chén cơm ra khỏi phòng đi xuống lầu, cô vừa vặn nhìn thấy Lâm Dực đang đi tới. Mặt Nhạc Hải Sanh ửng đỏ, dù sao buổi sáng cô cùng hắn mới mây mưa một trận bây giờ gặp lại có chút thẹn thùng. Mà biểu cảm trên gương mặt kia vẫn như cũ nho nhã lễ độ, cử chỉ tiến lùi có chừng mực. Nhạc Hải Sanh bỗng dưng có chút chua xót, giống như hắn không hề tham gia vào buổi sáng kịch liệt kia, những cảnh tượng đỏ mặt tía tai ấy chỉ do mình cô suy nghĩ đè xuống khó chịu trong lòng, nhìn Lâm Dực hướng cô gật đầu, sau đó dãn cô đến phòng ăn, trên bàn tràn ngập mĩ vị.“Đây là những món bình thường tiểu thư thích ăn nhất.” Lâm Dực kéo ghế, trải khăn ăn cho cô sau đó lui Hải Sanh hạ mắt, chậm rãi dùng bữa. Tuy rằng đã buổi chiều, nhưng thức ăn Lâm Dực chọn đều rất tinh xảo, thoạt nhìn đều rất ngon nhưng lại không phải những món mà cô thích Hải Sanh đột nhiên tỉnh ngộ, mặc kệ là Lâm Hải Sinh hay Lâm Dực, người bọn họ coi như trân bảo, tâm tâm niệm niệm đều là Lâm Hải Sanh, không phải cô, Nhạc Hải Sanh. Cô bây giờ có thể coi là chiếm dụng thân xác của Lâm Hải Sanh trộm đi một đoạn nhân sinh của cô ấy mà nên cô phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, đem khối thân thể nay trả lại cho nguyên khi ăn xong, Nhạc Hải Sanh lặng lẽ đi theo Lâm Dực, khắp Lâm gia tôi tớ tìm hiểu một phen, thuận tiện tìm hiểu một chút bối cảnh chính Lâm Hải Sanh mười tuổi mẹ cô liền tái giá thuận tiện đem cô tiến vào Lâm gia, lúc đó tiểu thiếu gia của Lâm gia Lâm Hải Sinh đối với cô thập phần ỷ lại, thậm chí ngay cả tên cũng muốn đổi cho giống cô. Cha kế hiền lành, em trai bám người, dù vậy Lâm Hải Sanh vẫn luôn cẩn thận làm đúng bổn phận của mình, sống một cuộc sống an đến năm cô hai mươi tuổi, tại thời điểm nhà trường tổ bức lễ mừng tốt nghiệp đại học may mắn được Hạ gia Nhị thiếu Hạ Ung Hành để mắt tới, trước nắm lấy tâm mỹ nhân sau đó mới đem sự tình thông báo trong nhà. Sau khi lam tiệc đính hôn, cả hai cùng nhau chuyển ra riêng sống cùng Hải Sanh suy xét một chút, nhân cơ hội này rời khỏi Lâm trạch một chuyến. Lâm Hải Sinh đối với chị gái không cùng huyết thống này gần như là cố chấp, nếu không kịch tình mười năm sau hắn vẫn như cũ nhớ mãi không quên. Đêm qua còn trực tiếp đánh thuốc mê lên người cô, Nhạc Hải Sanh cảm thấy thục nữ như cô căn bản không thể nào đoán ra được suy nghĩ biến thái của thiếu niên. Vì phòng ngừa xuất hiện việc ngoài ý muốn, cô phải thuận tiện nhanh chống đem vị hôn phu kia công lược nốt, tốt xấu gì hắn cũng là nhân vật trong sự an bày của Lâm Dực, Nhạc Hải Sanh rất nhanh liền mang theo những thứ cần thiết rồi ngồi lên xe đi đến biệt thự vừa mới mua của Hạ Ung đặt chân lên xe, cô không hiểu vì sao quay lại nhìn thoáng qua Lâm Dực, đối phương vẫn như cũ biểu cảm lạnh lùng, khoé môi câu lên một nụ cười chức nghiệp. Rũ xuống rèm mắt, Nhạc Hải Sanh tiến vào xe, đem cảm xúc không rõ ràng vừa rồi ném ra sau ổn định ngồi trên ghế. Một giây sau, cửa xe bên cạnh mở ra, mà người vừa mới xoay cửa tiến vào đúng là Lâm Hải Sanh mở to hai Dực bình tĩnh nói “Về sau tiểu thư sắp phải ở căn nhà kia một đoạn thời gian, làm quản gia như tôi phải an này ổn thỏa mộ thứ mới có thể yên tâm cấp tiểu thư đi vào.”Đôi mắt vốn to tròn dần cong lên như vầng trăng non, nụ cười trên môi Nhạc Hải Sanh ngày càng sâu. Cô khẽ nghiêng đầu, đặt lên môi Lâm Dực một nụ hôn nhẹ, giọng nói dịu dàng “Như thế nào cũng tốt, thật sự rất cảm ơn anh.”Lâm Dực trầm mặc một lát, sau đó bỗng dưng quay đầu chế trụ cái ót của cô, sau đó thật sâu hôn xe toàn bộ quá trình vẫn yên lặng làm việc của mình, coi bản thân như không tồn tại, không nhìn được cũng không nghe không hổi là Hạ Nhị thiếu gia. Đây chính là biệt thự độc nhất nằm ở nơi phồn hoa nhất nội thành, phía trước biệt thự là đình viện rộng lớn. Nhạc Hải Sanh cùng Lý Hành đã từng đặt ra mục tiêu gần mau chóng để dành đủ tiền để mua một căn nhà ba phòng hai gian, đến bây giờ vẫn không đủ, chưa từng nghĩ đến loại này cao cấp biệt thự, càng không dám đoán giá trị của sao cũng không phải nhà mình, cô trực tiếp bỏ qua chuyện thưởng thức vẻ đẹp của những xa xỉ phẩm trước rằng trong biệt thự không có người hầu, nhưng mỗi ngay đều có người quét dọn theo giờ đến làm việc nên mọi thứ đều coi như sạch sẽ, sáng bóng. Lâm Dực đem hành lí của cô cất vào phòng, sửa sang một chút, làm một ít đồ an cho cô rồi theo xe trở về. Lúc này vừa đúng sáu giờ chiều, Nhạc Hải Sanh nghĩ ngợi, sau đó dứt khoát chờ vị hôn phu kia về cùng dùng không hề có kí ức của nguyên chủ, nhưng may mắn trong điện thoại có lưu số của Hạ Ung Hành, vì thế liền đánh một cuộc gọi khi quay số, cuộc gọi rất nhanh được chuyển đi, bên kia đầu dây truyền đến một giọng nam rất thuần hậu “Này, tiểu Sanh?”Nhạc Hải Sanh dừng lại một chút, cô không biết bình thường nguyên thân xưng hô với đối phương như thế nào, suy xét một chút sợ mình lại mắc lỗi, Nhạc Hải Sanh mới mở miệng nói “Ung Hành, em hiện tại đang ở nhà mới, lát nữa anh có muốn trở về ăn cơm không?”Âm thanh vang lên mang theo ý cười nhè nhẹ “Dĩ nhiên rồi. Chờ anh!”Hết chương 10gia 5 Quyển 1 - Chương 4 Em trai 4Trong bóng tối, Lâm Hải Sanh được thiếu niên ôm lấy, nhu thuận tựa vào lồng ngực niên đã ngủ, tuy rằng rất mệt mỏi nhưng tinh thần hoảng loạn cùng những suy nghĩ miên man khiến cô khó lòng đi vào giấc Hải Sanh xuất thân từ một gia đình gia giáo, từ nhỏ đã được nghiêm khắc dạy dỗ, đối với bên ngoài đơn thuần không hiểu sự tình." Kiều thê thế thân của tổng giám đốc " là quyển ngôn tình đầu tiên cô đọc, cũng là lần đầu cô nhận thức được việc mây mưa hoá ra là như thế là một cuốn tiểu thuyết có nội dung máu cho điển hình Điền Y Y vốn là một nhân viên bình thường một hôm vô tình đụng phải tổng giám đốc trong thang máy chuyên dụng, cũng chính là Lâm Hải Sinh, ngay hôm đó liền thăng chứ trở thành thư kí tổng giám đốc. Lâm Hải Sinh ngoại hình anh tuấn xuất sắc, năng lực trác tuyệt lại không gần nữ sắc nên được vô số nữ nhân ca tụng là người đàn ông độc thân hoàng kim. Hắn từ trước đến nay đối với nữ nhân đều luôn lạnh nhạt vô tình, nhưng đối với Điền Y Y lại nhất kiến chung tình, vừa gặp đã yêu, ngoan ngoãn phục tùng, thâm tình đối đãi. Điền Y Y rất nhanh bị hắn nhiệt tình theo đuổi đánh gục, hai người sau khi kết giao liền cùng nhau chung sống. Nhưng là, sau này Điền Y Y chậm rãi phát hiện, Lâm Hải Sinh có một một căn phòng bí mật, là nơi ở của chị gái kế mẫu không cùng huyết thống với hắn - Lâm Hải Y Y một lần vô tình gặp gỡ Lâm Hải Sanh mới phát hiện dung mạo hai người có đến tám phần tương tự! Nàng hỏi Lâm quản gia mới hiểu được nàng bất quá chỉ là một thế thân của Lâm Hải Sanh mà Y Y vô cùng thống khổ, muốn rời khỏi Lâm Hải Sinh lại bị hắn giam cầm. Thừa dịp Lâm Hải Sinh đi dự tiệc cưới của Lâm Hải Sanh, dưới sự trợ giúp của quản gia nàng mới thoát khỏi Lâm gia. Nàng đi tìm trúc mã hàng xóm năm xưa nương nhờ rồi cùng hắn xuất ngoại, không bao lâu sau nàng mới phát hiện mình có đứa nhỏ của Lâm Hải dung kịch bản tiếp theo không cần phải bàn cải, vài năm sau Điền Y Y mang theo đứa bé trở về liền trùng hợp gặp lại Lâm Hải Sinh, trải qua vô vàn máu chó sóng gió, hai người bọn họ lại tương phùng, cả nhà đoàn Hải Sanh nhớ lại một ít nội dung tiểu thuyết, chẳng qua người bên trong tên có chút giống cô nên cô cũng không quên. Đêm qua đọc sách vô tình ngủ quên, thế nào khi tỉnh dậy mới biết xuyên vào sách trở thành chị gái của nam chính trong sách, Lâm Hải đầu tình tiết của tiểu thuyết, Lâm Hải Sanh đã muốn hai mươi bảy tuổi, mà lúc này mới chỉ có mười bảy. Xem ra cô xuyên vào thời điểm trước khi nội dung vở kịch bắt sách cũng không có nhắc đến chuyện trước đó, nhưng có đề cập qua việc Lâm Hải Sinh thời niên thiếu ái mộ chị gái của mình, nhưng cô không hề biết rằng hai người này cư nhiên nảy sinh quan cô lại cố tình xuyên vào trúng chị gái của hắn, vừa rồi còn cùng hắn lăn qua lăn lại trên tính đến việc cô không hề cự tuyệt, còn bị thiếu niên so với mình nhỏ hơn bảy tuổi làm đến rối tinh rối này khiến cô sinh ra một loại cảm giác thất đức không nói thành lời!Không, đây chỉ là một quyển tiểu thuyết, căn bản không phải sự thật. Nhạc Hải Sanh cố gắng thuyết phục chính mình, trong đầu bắt đầu nghĩ đến việc làm thế nào để quay lại thế giới thực. Không biết là dạng gì đồ vật lại muốn chọn cô trở thành người chơi nhưng dựa vào vài câu ngắn ngủi của "nó", cô ở nơi này để hoàn thành nhiệm vụ. Đầu tiên là phải bảo vệ thật tốt trinh tiết, nếu thành công có thể quay về thế giới thực. Bất quá mới đây cô bị Lâm Hải Sanh làm cho nhiệm vụ thất bại hoàn toàn. Như vậy cô phải theo lời "nó" tiếp tục tiến hành nhiệm vụ thứ hai, cùng giao hoan với bảy nam nhân vật có trong truyện mới có thể bước sang thế giới thứ hai. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Nhưng nếu như cô ngay cả nhiệm vụ thứ hai cũng không hoàn thành, có khi nào cô sẽ bị "nó" hành hạ đến chết hay không?Nhạc Hải Sanh tuyệt không muốn rằng việc cùng nam nhân xa lạ không phải Lý Hành làm tình này khiến cô vừa cảm thấy hoang đường vừa cảm thấy thẹn nhưng… đây không phải chỉ là thế giới trong sách hay sao? Cô sẽ xem đây chỉ là một trò chơi H thôi, không phải lo ngại, với lại thân thể này cũng không phải của cô. Xong chuyện thì cứ xem như mình mơ một giấc mộng Hải Sanh hạ quyết tâm! Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Edit Va Một tay Âu Dương Tranh ôm Nhạc Hải Sanh không ngừng vặn vẹo, dùng cơ thể của mình áp chặt cô lên tường, một tay kia tìm chìa khóa mở cửa nhà, rồi nửa lôi nửa kéo Nhạc Hải Sanh đi vào, đá chân đóng cửa lại. Nhạc Hải Sanh đã hoàn toàn mê man, Âu Dương Tranh thoáng buông lỏng sự kìm kẹp, cô lập tức dính chặt lên, kiễng mũi chân cố gắng muốn hôn môi anh, nhưng vì thấp hơn anh nhiều nên làm thế nào cũng không với tới, đành ngẩng đầu, cẩn thận liếm hầu kết của anh, đôi tay nhỏ bé chui vào qua vạt áo sơmi, vội vàng vuốt ve cơ ngực rắn chắc. "CMN!" Âu Dương Tranh hít một hơi, đũng quần cứng rắn dựng sào. Anh chửi nhỏ một tiếng, thô bạo kéo Nhạc Hải Sanh khỏi người mình, sau đó ôm ngang cô đi về phía phòng ngủ. Ngắn ngủi hơn mười bước chân, nhưng quá trình này bước đi tuyệt đối không thoải mái. Khi Âu Dương Tranh ném được Nhạc Hải Sanh lên giường, quần áo trên người cũng đã bị Nhạc Hải Sanh lôi kéo không ra bộ dạng gì. Anh đặt Nhạc Hải Sanh trên giường, vươn tay tới đầu giường lôi cái còng tay mới mua hôm qua ra, cụp một tiếng khóa hai tay cô lên đầu giường. Âu Dương Tranh quỳ gối giữa hai chân Nhạc Hải Sanh, nhìn bộ dáng cô rên rỉ giãy giụa, đắc ý nở nụ cười "Không phải nhân lúc tôi bị chuốc thuốc rồi cưỡng bức tôi sao? Giờ cũng nếm thử mùi vị đó đi!" Bây giờ Nhạc Hải Sanh không thể suy xét được gì nữa, cũng hoàn toàn không hiểu lời anh nói, chỉ biết vặn vẹo cơ thể, lúc phát hiện không thể tránh thoát, lại bị dục vọng thiêu đốt ép buộc, thì bật khóc. Vốn dĩ trong lòng Âu Dương Tranh tràn ngập cảm giác thoải mái khi trả thù thành công, nhưng lúc này nhìn bộ dáng cô gái nhỏ đáng thương, không biết sao trong lòng thấy vô vị. Anh nhíu mày, hơi cúi người vén váy cô lên, đẩy miếng vải nhỏ của quần lót chữ "T" ra, nhẹ nhàng miết một cái, trên ngón tay đã dính đầy chất lỏng dính ngấy — do tác dụng của thuốc, giữa hai chân cô đã bị mật dịch chảy ra cuồn cuộn dính dớp vừa trơn vừa ẩm, lầy lội không chịu nổi. "Đã ướt thành như vậy..." Âu Dương Tranh nhíu mày, có chút kinh ngạc. Tay anh vẫn còn để ở giữa hai chân cô, đầu ngón trỏ dài vô thức tìm kiếm trong hai cánh hoa trơn ẩm, trùng hợp đụng phải viên đậu đỏ đang sưng lên. Nhạc Hải Sanh than nhẹ một tiếng, hơi cong người theo bản năng, sau đó nhanh chóng nâng thắt lưng lên, khát vọng muốn được anh đụng chạm. Âu Dương Tranh đùa dai đưa đẩy ngón tay lên xuống xung quanh miệng huyệt, hời hợt vuốt ve, nhất định không chịu cắm vào. Nhìn Nhạc Hải Sanh dưới bàn tay của anh hoàn toàn mất tự chủ, Âu Dương Tranh càng cảm thấy hãnh diện, ngụm khí lúc trước bị đối phương cưỡng gian, chụp ảnh nude, sau còn bị cười nhạo là "tiết sớm" giờ mới biến mất. Anh đắc ý cởi quần lót chữ "T" ra, đưa vào hai ngón tay, dễ dàng sáp nhập vào trong mật huyệt. Lượng niêm dịch lớn khiến ngón tay chọc rút vô cùng thông thuận, huyệt thịt cắn chặt kéo ngón tay đi sâu vào trong. "Đói khát đến thế sao?" Âu Dương Tranh lại nhíu mày. "Muốn... Cho tôi..." Nhạc Hải Sanh bị tra tấn, nước mắt lưng tròng, mơ hồ cầu xin. Kinh nghiệm của Âu Dương Tranh không nhiều lắm, kinh nghiệm lấy lòng phụ nữ càng là hai bàn tay trắng. Nhưng dù chưa làm cũng xem không ít phim, giờ phút này vừa bắt chước sờ soạng, vừa nhờ tác dụng của thuốc cũng nhanh chóng dùng ngón tay khiến Nhạc Hải Sanh thét chói tai, căng bụng phun ra làm cho hai tay ướt đẫm chất lỏng trong suốt. Nhạc Hải Sanh sau cao trào xụi lơ trên giường, há mồm thở dốc, nhưng không lâu sau, dược hiệu chưa được giải quyết triệt để lại quấy phá, cô khó nhịn vặn vẹo eo nhỏ, hai tay bị trói không được làm gì được, đành dùng hai chân quấn lên thắt lưng của anh, cố gắng dụ anh đến gần người mình. "Xin anh... Nhanh chút... Mau cho tôi..." Cô bất chấp tất cả, chỉ mong có thứ to lớn nào đó lấp đầy khát vọng trống rỗng. Cô chỉ biết, người này có thứ thỏa mãn được cô. Loại hèn mọn và khát vọng thuần túy này đã làm thỏa mãn lòng hư vinh của Âu Dương Tranh, cũng khiến anh không hiểu sao có chút mất tự nhiên — tuy rằng anh còn không biết chút chua xót ấy là vì sao. "Được rồi, cho cô." Anh quyết định làm một người rộng lượng, vì thế kéo mở áo sơmi đã lộn xộn, lại đưa tay duỗi đến bên hông. Nhưng đúng lúc mới vừa cởi được khóa quần thì điện thoại bị quăng ở một bên vang lên. Thầm chửi một câu, cầm lấy di động chuẩn bị ấn phím tắt máy, lại thấy màn hình hiển thị hai chữ "Chị Chu". Tức giận hừ một tiếng, vẫn là tâm không cam tình không nguyện nghe máy. "Alo, Chị Chu... Bối đạo diễn đến à?... À... Cái gì, bây giờ?... Phải mất bao lâu? Bây giờ em không tiện..." Trong điện thoại là giọng nữ giận dữ hét lên "Cái gì gọi là không tiện?! Cho dù bây giờ có đang chơi gái, sắp lên đỉnh cậu cũng phải rút ra cho tôi, rồi lập tức tới đây!" Sau đó điện thoại bị cắt đứt. Âu Dương Tranh sửng sốt hai giây, oán hận vứt điện thoại qua một bên, cuối cùng vẫn phải không cam tâm đứng dậy mặc quần áo vào. Anh sửa sang lại thật tốt, mới đi đến đầu giường nhẹ nhàng sờ mặt Nhạc Hải Sanh, nói "Thật xin lỗi, nhịn một lúc, tôi sẽ về nhanh." Nhạc Hải Sanh khó chịu nức nở. Âu Dương Tranh cũng không còn cách nào, kiên quyết xoay người. Đi tới cửa, bỗng lại nghĩ tới cái gì, tới tủ đầu giường lấy ra quả trứng rung, mở công tắc rung rồi đẩy nó vào trong u kính trơn ẩm "Chơi tạm cái này đã... Tôi đi một lát rồi về." Vote và cmt nào mọi người <3 Bad gateway Error code 502 Visit for more information. 2023-06-12 020648 UTC You Browser Working Amsterdam Cloudflare Working Host Error What happened? The web server reported a bad gateway error. What can I do? Please try again in a few minutes. Cloudflare Ray ID 7d5e895fcbb20a73 • Your IP • Performance & security by Cloudflare

hành trình tránh thịt quyển 2